LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL 6/5

WELCOME TO LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL CLASS 6/5
 
Trang ChínhTrang Chính  portalportal  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Con yêu mẹ!

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 362
Age : 22
Đến từ : TP.HCM
Job/hobbies : Học sinh
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Con yêu mẹ!   Fri May 16, 2008 10:05 pm

Con yêu mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.

Con yêu mẹ vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.

Con yêu mẹ vì mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.

Con yêu mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống.

Con yêu mẹ, vì ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.

Con yêu mẹ vì mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con”.

Con yêu mẹ vì những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.

Con yêu mẹ vì chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm.

Con yêu mẹ vì mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…

Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://levantamlop65.wow3.info
minhanh_2511



Tổng số bài gửi : 269
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Con yêu mẹ!   Fri May 16, 2008 10:11 pm

“Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương..."

Hôm ấy, tôi học khuya. Mẹ đi ngủ trước. Trước khi đi ngủ, mẹ dặn tôi: “Con học nhanh lên rồi đi ngủ, mai phải đi học sớm đấy!”. Đó là câu mẹ thường nói với tôi trước khi đi ngủ. Mẹ tôi bảo: “Mẹ sẽ dặn con mãi như thế cho đến khi nào con tốt nghiệp đại học mới thôi!”

Mẹ đã ngủ. Mẹ vẫn ngủ như mọi ngày, nhưng sao hôm nay khác quá. Tôi thẫn thờ ngắm mẹ. Chưa bao giờ tôi nhìn mẹ kĩ như hôm nay. Tôi chợt nhận ra một điều mà trước giờ tôi không hề thấy. Ở mẹ, toát lên một nét đẹp lạ kì- một nét đẹp không phô trương, một nét đẹp không vương giả, giàu sang, một nét đẹp không son phấn cầu kì mà là một nét đẹp tần tảo, sớm khuya làm lụng của người phụ nữ lao động chân tay. Tôi ngắm bàn tay mẹ, nụ cười mẹ, gò má mẹ, khuôn mặt mẹ, đôi mắt đang lim dim ngủ và mái đầu điểm trắng. Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ thật nhiều, con muốn nói với mẹ rằng: “Con yêu mẹ nhiều lắm”. Con yêu đôi bàn tay mẹ, con yêu nụ cười mẹ, yêu gò má mẹ, ánh mắt mẹ, mái đầu mẹ. Con thầm hỏi: “Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương và để rồi con biết yêu thương mọi người? Mẹ ơi, có phải mái đầu dần bạc theo thời gian của mẹ đã trao cho con tâm hồn, cho con sức sống, cho con thấu rõ nỗi vất vả của bao người dân lao động, cho con biết trân trọng từng khoảnh khắc thời gian đã qua và biết đón chào tương lai mới?”. Mẹ ơi, thật lạ mẹ nhỉ! Mẹ đã nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào, mẹ đã dạy con bằng lời ru ấm áp:

Con ong làm mật yêu hoa
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời
Con người muốn sống con ơi
Phải yêu đồng chí, yêu người anh em

(Tố Hữu)

Con nhớ hồi bé, mẹ thường ru con ngủ và kể chuyện cho con nghe. Mẹ đọc truyện “Sự tích hoa cúc” cho con và dặn con: “Con phải ngoan và hiếu thảo như cô bé trong truyện nhé!”. Con gật đầu và cười thật tươi. Và bây giờ, nếu mẹ dặn con như thế con cũng sẽ gật đầu và cười thật tươi.

Mẹ nhỉ, thấm thoắt thời gian dần trôi. Giờ đây, con đã là một cô bé học sinh lớp bảy rồi đấy. Con nhớ mỗi lần con mang bài kiểm tra điểm tốt về nhà, mẹ cười thật tươi và khen con. Con cũng không quên những lần mang bài kiểm tra điểm kém về nhà, mẹ không nói gì nhưng con biết mẹ buồn lắm. Con nhớ như in lần con mang về một điểm bốn môn Hình học cho mẹ kí, mẹ đã mắng con, con rất hối hận và khóc mãi cho đến khuya, mẹ mới kí cho con.

Con nhớ năm con lên năm tuổi, mỗi buổi tối đi ngủ con đều quạt nhẹ và đọc cho mẹ nghe bài thơ con thích. Con muốn quạt cho mẹ thật lâu, đến khuya thì thôi nhưng mẹ đánh nhẹ vào lưng con bắt con đi ngủ và khi ngủ với bà, con lại hát cho bà nghe bài hát con thuộc. Con đã hát cho đến khi nào hết bài hát con thuộc thì thôi. Buồn cười thật, mẹ nhỉ?

Con không quên, trước ngày khai giảng đầu tiên của con, mẹ dặn con thật nhiều. Mẹ dặn con: “Đến lớp phải chăm chú nghe giảng, vâng lời thầy cô”. Và đêm đó, chắc mẹ cũng thức khuya trằn trọc y như người mẹ trong bài “ Cổng trường mở ra” mà con vừa được học.

Con mỉm cười lặng lẽ khi nghĩ về ngày ấy- cái ngày hè nóng bức, nhà mất điện, mẹ đã ngồi quạt cho con ngủ say. Bỗng con trở mình thức giấc, thấy mẹ vẫn ngồi quạt nhưng mắt lim dim. Mẹ quạt càng ngày càng chậm, mẹ ngồi ngủ gật, cứ gật đầu xuống là mẹ lại mở mắt ra, quạt cho con và nhịp quạt lại càng ngày càng chậm. Con biết mẹ cũng buồn ngủ nhưng vì muốn con có giấc ngủ say, mẹ sẵn sàng hi sinh giấc ngủ của mình. Con bật khóc. Và đêm đó, con mơ thấy mẹ ôm con. Mẹ ơi, mẹ đã đi vào giấc mơ của con như một người mẹ huyền thoại. Mẹ đã chocon ngọn gió tình thương để con có giấc ngủ say.

Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời

“Mẹ ơi, mẹ sẽ mãi là ngọn gió theo con suốt cuộc đời như câu thơ kia phải không mẹ?”

Trở về với thực tại, con biết mình phải làm gì. Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, cảm ơn mẹ đã giữ cho con tuổi thơ bé bỏng. Cảm ơn mẹ đã cho con ăn, cho con mặc. Cảm ơn mẹ đã cho con đi học, cảm ơn mẹ đã cho con giấc ngủ. Con cảm ơn mẹ đã cho con gửi gắm tâm hồn mình. Con cảm ơn mẹ đã nuôi dưỡng ước mơ và trí tuệ của con.

Mẹ ơi, con sẽ hiếu thảo như cô bé trong truyện “Sự tích hoa cúc”. Con sẽ mơ về mẹ đang ôm con, con sẽ lại quạt và đọc thơ cho mẹ nghe và hát cho bà ngủ như con lúc năm tuổi. Con sẽ học hành thật chăm để không làm mẹ buồn lòng. Con sẽ ngoan phải không mẹ? Cháu sẽ hiếu thảo, bà nhỉ? Con không biết được, phải nhờ vào thời gian, nhờ vào chính mình, có đúng không mẹ?

Mẹ ơi con hãnh diện và tự hào về mẹ. Con muốn nói với mẹ: “Con yêu mẹ nhiều lắm!”… Very Happy Shocked bom rendeer rendeer
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
minhanh_2511



Tổng số bài gửi : 269
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Con yêu mẹ!   Fri May 16, 2008 10:13 pm

333 magnify

Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp.

Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “… Lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.

Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế này là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên!

Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mOn ngỐk

avatar

Tổng số bài gửi : 275
Age : 22
Đến từ : ^_^Từ trên trời té xuống^_^
Job/hobbies : member LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL CLASS 6/5
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Con yêu mẹ!   Sat May 17, 2008 1:40 pm

Nhớ Mama wá T_T.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/meou_crystal
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Con yêu mẹ!   

Về Đầu Trang Go down
 
Con yêu mẹ!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL 6/5 :: CHỦ ĐỀ CHÍNH :: Con Gái cùng Trò Chuyện-
Chuyển đến