LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL 6/5

WELCOME TO LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL CLASS 6/5
 
Trang ChínhTrang Chính  portalportal  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Nghĩa thầy trò

Go down 
Tác giảThông điệp
mOn ngỐk

avatar

Tổng số bài gửi : 275
Age : 22
Đến từ : ^_^Từ trên trời té xuống^_^
Job/hobbies : member LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL CLASS 6/5
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Nghĩa thầy trò   Tue May 20, 2008 3:59 pm

Tôi nhớ mãi lần cuối được gặp cô, cũng là sau nhiều năm xa cách. Lúc đó cô nằm liệt giường, một bà già bước vào giai đoạn cuối của cuộc đời như bao người già khác, có điều đây là cô giáo đã dạy tôi từ hồi mười ba, mười bốn tuổi.



Ngày ấy tóc cô tết đuôi sam, thật dài. Cô mặc áo gabađin màu ghi nhạt, đồng phục của lưu học sinh Khu Học Xá Trung Ương. Cô không cười nhưng tươi sáng, nhẹ nhõm, đi sánh đôi bên thầy. Thầy cao lớn, vạm vỡ, mặt chữ điền, râu quai nón cạo nhẵn. Thầy mặc áo bộ đội bốn túi, đi hiên ngang, đúng là một chiến sỹ Điện Biên trở về. Bọn trẻ mới lên cấp II chúng tôi chỉ trỏ, bàn tán. Cô sẽ dạy Trung Văn, còn thày thì dạy văn. Đứa bảo thày cô sắp cưới nhau, đứa lại nói cưới rồi, chỉ biết rằng khi thầy cô lên lớp dạy chúng tôi thì đã là vợ chồng.

Bây giờ thầy một giường, cô một giường. Thầy không bị liệt nhưng phải thay tim nhân tạo. Thời gian vô tình trôi mà tàn phá sức khoẻ người ta ghê gớm. Tôi ái ngại nhìn thầy, nhìn cô, xót xa. Thày cô cười cười ngụ ý: Đấy, giờ thầy cô là như thế này đây. Cũng là công bằng thôi, nửa thế kỷ chèo đò (theo cách nói mà thầy cô tự nhận). Tôi may mắn là người khách trong chuyến đò đầu tiên khi cô bước vào đời nhà giáo. Cô cầm phấn viết hai chữ "Trung Văn" bằng chữ Nho lên bảng và nói: "Chữ Trung Quốc, mỗi chữ là một hình vẽ." Cô dặn nét nào viết trước, nét nào viết sau. Cô nói tiếng Bắc Kinh, hệt một cô gái Hoa trong phim Trung Quốc. Tôi tiếc chỉ được học cô có hai năm, lên lớp 7 đã phải bỏ học đi kéo xe bò phụ giúp gia đình. Một lần vô tình thấy tôi đẩy xe bò lên dốc, cô cười nhìn bằng ánh mắt cảm thông.

Trong chiến tranh tôi cũng có dịp ghé thăm thày cô. Hôm ấy chiều đã muộn, tôi dắt xe đạp chuẩn bị qua phà. Thầy cô đang ở đây, ngôi nhà gianh đơn sơ dưới tán cây trám cổ thụ. Thảo nào nghe nói khi mẹ thầy mất, quan tài không khiêng được qua cửa chính, phải đưa ra bằng cửa sổ. Ngoài sân, thầy mặc quần cộc, áo may ô, xoay trần sửa lại chiếc xe đạp cũ. Bên cạnh có chiếc chõng tre trải manh chiếu rách và một cái điếu cày. Trông thày vất vả quá! Từ trong bếp đặc khói, cô chúi đầu chạy ra gọi tên tôi, tóc đầy tro rơm rạ. Cô bưng rổ rau muống ra bờ giếng. Một đàn con lóc nhóc sàn sàn bằng nhau đang chơi ngẩng lên nhìn khách lạ. Ngày ấy nhà giáo là nghèo nhất, nhưng được cả xã hội kính trọng. Hình như các thầy giáo tốt đều nghèo và để lại trong lòng học trò những kỷ niệm khó quên.

Nhìn cô nằm liệt giường, tôi nhớ ngay đến những năm tháng ấy và nói: "Cô hành hạ thân xác mình nhiều rồi, bây giờ nó đòi nợ đấy!" Đúng vậy, những năm quan hệ quốc tế khó khăn cô phải nghỉ dạy trông thư viện và cuốn thuốc lá để cải thiện. Cô tiếc chữ nghĩa thánh hiền, đành lấy hai chữ "thời thế" để tự an ủi mình. Về hưu, tiếng Hoa lại lên ngôi. Nhiều người cắp sách đến xin học, cô tận tình dạy nhưng không lấy tiền. Hình như đồng tiền làm cho con chữ mất thiêng, và vì thế cứ bán rau muống trước cửa nhà để có thêm thu nhập. Ngôi nhà thày cô đang ở bây giờ chính là quà tặng của học sinh cũ chúng tôi. Bao nhiêu năm bôn ba vì lý tưởng nghề nghiệp, học thêm nhiều thày cô nữa, nhưng tết ấy tự nhiên chúng tôi nhớ đến thày cô cũ và rủ nhau đi chúc tết. Nhắc đến tên thày cô, chúng tôi trẻ lại và gần nhau hơn, thân thiết như ruột thịt.

Sau tết chúng tôi quyết định xúm vào xây tặng thầy cô một ngôi nhà. Người góp tiền, kẻ góp sức, riêng tôi nhận chân vận chuyển vật tư vì sở hữu hai chiếc xe tải. Ai cũng nghĩ phải làm cái gì đó cho thày cô. Nhà xây xong, cô làm bữa bún chả mừng tân gia. Các bạn nữ xắn tay áo trổ tài. Cô bảo riêng món nước chấm để cô, vì chỉ cô mới biết mắm muối, tỏi ớt để ở đâu. Thật tình cô chưa tin lắm vào khả năng của họ, mặc dù họ cũng đã là những ông nội bà ngoại cả rồi. Thầy trò quây quần quanh mâm cơm trải chiếu giữa nhà, xuýt xoa vì cay chảy cả nước mắt, nhìn nhau tóc đã trắng đầu. Gặp nhau đông đủ thế này có phải là lần cuối không? Chúng tôi vẫn mày tao như ngày nào, khiến đám cháu nội ngoại của thầy cô trố mắt ngạc nhiên. Hôm ấy cô cho chúng tôi xem lại ảnh lớp chụp ngày xưa, nước ảnh đen trắng đã ố vàng, có chỗ loang lổ, phải dùng cây tăm chỉ vào những khuôn mặt bằng hạt đậu xanh để gọi tên từng đứa. Tôi hỏi cô làm sao có thể nhớ hết tên học sinh trong đời dạy học của mình. Cô bảo, cô chỉ nhớ những học sinh cũ, càng cũ càng nhớ, những lứa sau này thì lại quên. Bây giờ trong chúng tôi nhiều người cũng dạy học, có người là giáo sư, song đó là nghề bán chữ. Dạy bao nhiêu giờ, mỗi giờ bao nhiêu tiền, hết hợp đồng thì thanh lý, thế thôi.

Lần cuối gặp cô, phải chăng là định mệnh xui khiến, cô nói: "Đời cô thế là mãn nguyện, con cái có hiếu, học trò có nghĩa." Tôi hỏi: "Chữ 'nghĩa' viết thế nào em quên mất rồi". Cô cười: "Em cứ sống như em đã sống, không phải ân hận là có nghĩa rồi. Còn chữ, nhớ được thì càng hay."


Miên man nghĩ về cô, tôi quên mất bạn mình đang cầm ống nghe ở đầu dây bên kia. Mấy phút trước tôi gọi điện thoại, hỏi xem tết này có gặp nhau ở nhà cô nữa không, thì được bạn trả lời: "Cô mất rồi! Đám tang to lắm…". Ai cũng nghĩ tôi đã biết. Đầu dây bạn chờ cho sự bàng hoàng của tôi lắng xuống, giờ mới lại tiếp tục, giọng trầm buồn: "Thôi thế nhé…".

Còn gì để nói nữa, tôi bần thần đặt ống nghe sau tiếng cạch ở đầu dây bên kia, nhào vào giường trùm chăn kín đầu. Tại sao cứ phải đến lúc người thân yêu ra đi mình mới tốt đẹp hơn lên? Trong chăn tối, một giọt nước mắt nóng bỏng cộm lên nơi đầu mí, giọt nọ nối giọt kia thành dòng, âm thầm chảy…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/meou_crystal
p3_l0πε£y_£uv_πh0x

avatar

Tổng số bài gửi : 11
Đến từ : NVB family Hiệp hội đú đởn mê trai!
Registration date : 03/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Nghĩa thầy trò   Tue Jun 03, 2008 11:26 am

Pài này hay quá! Níu là pạn tự làm thì mình chắc sau này pạn là thiên tài văn học đéy!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mOn ngỐk

avatar

Tổng số bài gửi : 275
Age : 22
Đến từ : ^_^Từ trên trời té xuống^_^
Job/hobbies : member LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL CLASS 6/5
Registration date : 13/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Nghĩa thầy trò   Tue Jun 03, 2008 5:43 pm

Hẻm fải mình ziết đâu mình dốt zăn lém. Very Happy Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/meou_crystal
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Nghĩa thầy trò   

Về Đầu Trang Go down
 
Nghĩa thầy trò
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
LE VAN TAM JUNIOR HIGH SCHOOL 6/5 :: CHỦ ĐỀ CHÍNH :: Truyện Ngắn-
Chuyển đến